SNKRVN

Kiến thức

Supreme đang tự giết mình rồi! Đó lời lời đánh giá của Eugene Rabkin từ tạp chí stylezeitgeist.com

Khi Supreme bắt đầu sản xuất quần áo vào năm 1994 thì những chuẩn mực của họ đã được thể hiện rõ nét trên từng sản phẩm. Là một thương hiệu trượt ván trực thuộc khu vực trung tâm của Big Apple chỉ dành riêng cho các skater tại đó và chuyên bán những món đồ “được làm ra bởi những dân chơi dành riêng cho những dân chơi”. Ngày qua ngày, danh tiếng của ngày càng tăng lên nhờ vào những lời truyền miệng, làm dấy lên những tín hiệu đáng mừng về sự đáng tin cậy của thương hiệu này. Giống như là một tôn giáo với những cái bắt tay bí mật đi kèm với những dấu hiệu để cho biết bạn đang thuộc nhóm nào, nếu như bạn mặc một món đồ của đi ra đường thì bạn đã truyền tải đi một loạt tín hiệu về những giá trị văn hóa đến những người có đầu óc và là một cách khá hay ho để kết bạn, tương tự như cái cách mà những chiếc áo khoác da hay những đôi combat boots đã từng làm. Thế những giá trị văn hóa đó là gì? Một phần lớn trong số đó, theo tôi nghĩ, là không bị cuốn vào cái xã hội tư sản lúc bấy giờ cũng như những hệ thống giá trị được thể hiện qua những bộ quần áo khác biệt rõ rệt, và đó cũng chính là dấu hiệu cho thấy bạn sẽ không bao giờ bỏ tiền ra mua những sự phù hợp, sự nhạt nhẽo cũng như cái tông màu xám chán & nhạt đang hiện hữu trong đại đa số xã hội vào lúc đó.

Quay lại thời điểm hiện tại thì dường như là một thứ gì đó quá là khác biệt với Supreme của ngày xưa. Họ đã trở thành một trong những thương hiệu được ưa chuộng nhất trong cái giới thời trang đầy thị phi, họ luôn có một số lượng khổng lồ những người nổi tiếng luôn sẵn sàng bỏ ra cả đống tiền để tậu về cho mình những món đồ thời thượng theo từng mùa, hay là vô số những ngôi sao Instagram mà công việc duy nhất của họ là chụp những cơ thể săn chắc tại một vùng đất xa xôi nào đó. Nếu bạn chán ở nhà và quyết định đi bộ quanh Soho vào ngày hôm nay thì thế nào bạn phải gặp một vài “dân chơi” mặc những chiếc áo phông với những hình in graphic vô nghĩa. Dường như là những giá trị mà Supreme trước đây gầy công xây dưng đang dần biến mất giữa một nền công nghiệp thời trang đầy tha hóa. Tôi có thể cá với bạn rằng đa số những người mang Supreme hiện nay hầu hết không bao giờ chơi trượt ván mà việc kiếm tiền mới chính là niềm “đam mê” chính của họ. Sự tuyệt vời của Supreme hiện giờ có thể nói đến sự khan hiếm về mặt sản phẩm và cái quyền “khoe khang” mà người sỡ hữu được “tặng kèm” để lên mặt với những người không có cơ hội mua được những món sản phẩm ấy. Không ai có thể miễn nhiễm vói cái sự tự kiêu này được nên chắc tôi phải tự an ủi bản thân mình đây là một loại phong cách “Kardashian-wannabe” hơn là hy vọng bọn trẻ tập tành một vài kỹ năng trượt ván cơ bản.

Supreme không bao giờ mang cái ý nghĩa dân chủ mà độc quyền mới chính là từ ngữ thích hợp dành cho thương hiệu “tôn giáo” này, thế mà James Jabbia (founder của Supreme) còn dám tuyên bố một câu vô nghĩa “Chúng tôi là một thương hiệu của người dân”. Target (một trong 2 của hàng bán lẻ đồ giảm giá lớn nhất Hoa Kỳ) mới chính là một thương hiệu dành cho người dân, còn Supreme thì không bao giờ nếu cứ tiếp tục đi trên con đường này. Thế nhưng sự độc đáo của nó đã từng phụ thuộc vào những kiến thức bên trong. Những phương tiện truyền thông xã hôi ngày nay cùng với nền thương mại điện tử đã biến những cái tinh hoa trong từng kiến thức trở thành một món đồ xưa cũ của quá khứ. Cho đến hôm nay, bạn chắc chắn vẫn thấy những đứa trẻ trung học mặc đồ Supreme nhưng tuyệt nhiên không thấy bất cứ cái ván trượt nào ở dưới chân chúng hay là treo vắt vẻo ở cái balo sau lưng.

Kể từ việc bùng nổ của nó trong những năm qua, cách tiếp cận cứng nhắc của Supreme lên thị trường nhằm hạn chế các dịch vụ của nó đã vấp phải những ý kiến phản đối, tạo ra một thị trường thứ cấp rộng lớn với giá bán cao ngất ngưỡng. Kết quả là sự độc quyền của Supreme bây giờ phụ thuộc vào số tiền bạn đang có ở trong tài khoản ngân hàng. Đúng là bây giờ vẫn có những đứa trẻ luôn chen lấn hay tệ hơn nữa, là móc túi những người trong hàng để gia tăng cái cơ hội sở hữu những món đồ “tuyệt vời” đó. Nhưng nếu bạn dư dả tiền bạc thì bạn không cần phải còng lưng ra mà đi camp làm gì- bạn chỉ cần ở nhà, bật cái máy lạnh giữa trưa hè oi bức, bật vài bài nhạc cho tâm hồn thanh thản, và rồi chỉ cần ngồi rung đùi lướt Ebay hay Grailed để tìm món đồ ưa thích và một vài cái nhấp chuột là món đồ đã chuẩn bị sẵn sàng để được giao tới cho bạn. Không có gì ngạc nhiên khi những “cậu ấm cô chiêu” luôn sử dụng cách này để sỡ hữu những gì họ muốn. Nhưng liệu những người được nói bên trên có làm nên công lý cho thương hiệu hay không? Supreme hiện nay khác biệt ra sao từ các hình thức tiêu dùng dễ thấy khác?

Theo như nghĩa trên, cú bắt tay giữa Supreme vào năm ngoái dường như là nhân tố hoàn hảo đễ hỗ trợ cho việc tự diệt của Supreme về sau. Trong trường hợp mà bạn chưa nghĩ đến, chính là một hình mẫu kinh điển của một “nền tư sản” đầy tham vọng mà Supreme đáng lý ra phải đứng ở phía đối diện. Louis Vuitton tượng trưng cho sự sang trọng và nhạt nhẽo cùng với cái “mùi vị” về thời trang khá tệ bởi vì sự tiêu thụ ở mức khá là thấp, không có ý nghĩa gì ngoại trừ sự giàu có. Cái cách mà những sản phẩm trong lần hợp tác này được phân phối và những người phải làm tất cả mọi thứ để sở hữu chúng,  đã nói lên sự chệch hướng của Supreme đôi với các nguồn gốc ban đầu của họ xa đến mức nào. Để bắt đầu thì chúng cực kỳ đắt, điều này đã chống lại cái mức giá mà “ai cũng có thể mua được” mà Supreme đã cố gắng tiếp cận bấy lâu. Bên cạnh đó, sau khi hủy bỏ kế hoạch mở các cửa hàng pop-up của mình thì ở một số nước như là Nga, sản phẩm được phân phối thông qua các cửa hàng flagship của Louis Vuitton, nơi mà các khách hàng hàng đầu của LV thường lui tới. Những khách hàng đó là ai? Không cần phải nói chắc các bạn cũng biết, họ là những người nổi tiếng kỳ dị mà bố mẹ bạn thần tượng một cách mù quáng mà khi bạn bạn nghe tên, bạn chỉ muốn cắt phăng đi cái động mạch đang phập phồng dưới cổ tay rồi nhảy ra khỏi cửa sổ của một tòa nhà cao tầng nào đó.

Tôi cho rằng  không có gì ngạc nhiên sau khi chăn ấm nệm êm với một đống khẩu vị tư bản dở tệ thì cái tính nhút nhát trước báo chí của James Jabbia phải đưa , một Louis Vuitton của các phương tiên truyền thông thời trang, ra khỏi danh sách. Cái khoảnh khắc mà chúng ta phải “lắc đầu ngao ngán” khi mà cái bài viết mà cho rằng khá là quan trọng cho ấn phẩm vào tháng 9, lại có tiêu đề là “Nếu Jebbia lo lắng về cánh báo chí khi ông vừa mới bắt đầu, bây giờ ông lại lo lắng vì tiếp xúc quá mức…”, bằng cách làm một bài phỏng vấn với ? Để bổ sung cho mức độ bất đồng về sự nhận thức của bài báo thì các biên tập viên của Vogue cho rằng sẽ rất là hữu ích nếu đính kèm một slideshow hình ảnh những người nổi tiếng đang mặc đồ của Supreme, với những nét trẻ trung như Victoria BeckhamKendall Jenner (Hình như thiếu nàng ca sĩ Celine Dion thì phải?). Bây giờ đã quá muộn để lo lắng về việc tiếp xúc quá mức của Supreme. Đây chính là lúc chúng ta phải lo lắng về ý nghĩa của thương hiệu.

Trong cuộc phỏng vấn với Vogue, Jebbia đã so sánh việc sản xuất quần áo tại Supreme với việc sản xuất âm nhạc “Luôn luôn có những người chỉ trích mà không thể hiểu rằng những người trẻ tuổi có thể vừa thích Bob Dylan, vừa có thể thich Wu-Tang Clan, ColtraneSocial Distortion“. Có thể là như vậy, nhưng ngày hôm nay Supreme dường như giống những Taylor Swift, Chainsmoker hơn là những Wu-Tang hay là Social Distortion. Không phải ai cũng quan tâm, miễn sao các sản phẩm giới hạn của họ có thể cho người sử dụng một lý do chính đáng để hashtag #lit vào trong những bài đăng của họ. Nhưng tôi tự hỏi nếu chính Jebbia quan tâm, ở một mức độ nào đó anh ta bắt buộc phải như vậy, bởi vì anh ta đã từng là người tôn trọng mặt giá trị. Tôi nghi ngờ điều đó sẽ xảy ra, những nếu Jebbia thực sự lo lắng về việc tiếp xúc quá mức, thì sự thật phũ phàng là anh ta phải đóng cửa Supreme. Và đo chính là một “sự tuyệt vời” đấy.

Nguồn : Eugene Rabkin từ stylezeitgeist.com

Bình luận

Instagram

Instagram did not return a 200.